Với một nền giáo dục phát triển, du học Đức đang là sự chọn lựa hàng đầu của rất nhiều các bạn trẻ Việt Nam bây giờ .Bên cạnh đó cũng đã có một thế hệ sinh viên đã từng "gửi gắm" những năm tháng tuổi xanh của mình trên ghế giảng đường Đại học Đức, nay đã về Việt Nam sống và làm việc. Nước Đức trong kí ức của những cựu du học sinh hiện thời như thế nào?
tất thảy đều nói rằng họ rất nhớ nước Đức và bái phục tính cách của những con đứa ở sơn hà này: sáng ý và kiên cường.
Xem thêm: Dieu kien du hoc duc
1. Tôi rất thích phong cách làm việc của người Đức
Thư, một cựu du học sinh ở Berlin phát biểu "Tôi rất thích phong cách làm việc của người Đức, họ có những nguyên tắc mà bạn phải tuân theo nhưng lại không hề gò bó mà rất thoải mái”, nhiều bạn khác thì lại nhớ những năm tháng đi làm thêm ở Đức trong thời kì học, những điều mà trước đây khi ở Việt Nam họ hầu như chưa từng biết đến. Một điều khá xăm nữa là Hầu hết các bạn nam đều rất nhớ bia và xúc xích Đức, còn các bạn gái thì lại nhớ cuộc sống thanh bình ở giang san tươi đẹp này. "Tôi nhớ những ngày mùa hạ, nằm phơi mình trên những thảm cỏ xanh, vừa đọc sách, vừa tận hưởng sự bình yên của cuộc sống. Tôi nhớ cả những buổi chiều lang thang không biết chán dọc dòng sông Rhein, ngắm nhìn dòng người qua lại, cuộc sống thật dễ chịu” là lời tâm tình của Trang – cựu học sinh ĐH Bonn.
2. Kỷ niệm về những người Đức tốt bụng
Nguyễn Tuấn Anh – Mình đã có gần 6 năm sống và học tập tại CHLB Đức. Trước khi quay trở về Việt Nam mình đã theo học ngành chế tác máy – Roboter (Master) tại đại học Hannover (LUH). Những năm tháng sống và học tập ở Đức có lẽ cũng là những năm tháng tuổi xanh tươi đẹp nhất của mình. Kỷ niệm về những người Đức tốt bụng luôn nhiệt liệt giúp đỡ , kỷ niệm về những lần lang thang trên con đường vắng và gặp một người hoàn toàn xa lạ với nụ cười khoác trên khuôn mặt, kỷ niệm về một giáo sư già tận tâm trợ giúp mình trong những ngày gần đua. Những năm tháng sống và học tập ở Đức, hành trang tôi mang theo khi trở về không chỉ là về kiến thức, công nghệ được học trên giảng đường mà còn là hành trang về tư duy, cách nghĩ, ý thức và lối sống nữa.
thí dụ ngày xưa mình có thể vô tư lự vượt đèn đỏ khi đi đường mà không đắn đo suy nghĩ gì nhiều, còn giờ thì tuân thủ luật liên lạc một cách tuyệt đối. Ngày xưa mình ít khi xin lỗi hay cảm ơn ai đó còn giờ thì luôn là thế. Rõ ràng là mọi thứ đều thay đổi, nói không ngoa thì nước Đức làm mình hiểu thế nào là một cuộc sống “văn minh”. Nói theo ý kiến triết học thì môi trường tác động tới con người, và đúng như thế thật. Mình được sống trong mộtmôi trường mang tính kỷ luật và chuẩn rất cao thế nên sự hấp thụ những phong cách sống đó nó dần hình thành trong mình theo thời kì.
Sau những năm tháng sống ở Đức, khi trở về Việt Nam mình cũng bỡ ngỡ rất nhiều với môi trường làm việc cũng như phong cách sống. Ví dụ ở Đức 8h là 8h, nhưng ở Việt Nam thì có khi 8h là 10h hay ở Đức, việc ai người đó làm, họ càng tránh cụng hay xung đột lợi. của nhau càng tốt. vì vậy nên tại sao mỗi người Đức khi làm gì gây hại liên quan đến người khác họ đều tỏ ra rất lo lắng thật sự. Nhưng ở Việt Nam mọi thứ đều bình thường. Nước Đức có rất nhiều cái để các bạn trẻ Việt Nam Ngày nay học tập, đó là nghĩa vụ và nhận thức. Nếu trình độ nhận thức được nâng lên, họ sẽ hiểu thế nào đúng, thế nào là sai, là tốt năng xấu và có thế thì một tầng lớp mới tiến bộ được.
Cho đến bây giờ mỗi lần nghĩ về nước Đức mình luôn mang trong lòng cảm giác bổi hổi và xúc động, khi nào có điều kiện mình sẽ trở lại nước Đức. Sẽ đi những chuyến tàu điện đến trường, sẽ ngồi vào những giảng đường của một thời sinh viên để lại một lần được nghe giảng. Sẽ đi hái dâu tây tại những thửa ruộng dâu, sẽ chụp những tấm ảnh mà trong đó có bầu trời trong xanh tuyệt đẹp của mùa hè nước Đức hay sẽ đi dạo khi những bông tuyết đang rơi đầy trên áo.Nước Đức đã là một phần của mình, mình yêu nước Đức và cảm thấy kiêu hãnh mỗi khi đội tuyển bóng đá Đức thắng một đội nào đó.
Xem thêm: Du hoc nghe tai duc
3. Nước Đức đã trở thành mảnh đất rất gắn bó đối với tôi
Lê Thu Huyền – Tôi là giảng sư trường Đại học giao thông chuyên chở. Từ 2006-2009, tôi được học bổng quốc gia dự chương trình đào tạo nghiên cứu sinh ngành GTVT tại Đại học Kỹ thuật Darmstadt. Sau hơn 3 năm sống và làm việc, nước Đức đã trở nên mảnh đất rất gắn bó đối với tôi. Những kỷ niệm về nước Đức rất nhiều và đến nay vẫn còn tràn đầy mầu sắc và tình cảm trong tôi. Đặc biệt là những con người, những người bạn Đức, các bạn sinh viên quốc tế, các bạn Việt nam trên nước Đức.
Trong những năm tháng sống và học tập ở nước Đức, bên cạnh tri thức chuyên môn, tôi cũng có dịp được tiếp xúc và làm việc với các giáo sư giàu kinh nghiệm, các đồng nghiệp vững vàng về chuyên môn, phương pháp làm việc và nghiên cứu khoa học một cách bài bản và hệ thống. Từ đó, có điều kiện học hỏi và đoàn luyện khả năng làm việc, tổ chức công việc của cá nhân, cũng như trong tập thể.
Theo tôi, đó cũng là điều mà các bạn trẻ Việt nam có thể học tập ở nước Đức: tính kỷ luật, tổ chức và khoa học. Thật ra, nước Đức có một từ mà tôi không biết chọn từ nào cho hạp trong tiếng Việt: ORDNUNG. Sau khi về Việt nam, tôi tiếp tục làm việc trong trường Đại học giao thông chuyên chở, cơ quan tôi đã làm việc trước đây. Trong môi trường giáo dục và nghiên cứu, tôi vẫn có nhịp liên lạc và làm việc với các trường, các cơ quan nghiên cứu của Đức. Trong mai sau, tôi cũng có kế hoạch quay trở lại Đức theo chương trình “học bổng nhắc lại” để thực hiện các nghiên cứu khoa học, cập nhật các thông tin và tri thức mới, cũng như cộng tác đào tạo với các cơ quan, trường Đại học của Đức.
4. Không bao giờ quên hoặc những bài học vô giá đã khiến tôi trưởng thành hơn tự tín hơn
Nguyễn Duy Ninh – Sau sáu niên học về CNTT ở Uni Erlangen – Nürnberg tôi đã trở về Việt Nam và làm cho một công ty của Đức. Tôi còn nhớ rất rõ hôm đó là ngày trước hết tôi xuống Erlangen, sau một hồi lạc đường với chiếc bản đồ và địa chỉ đến lớp học tiếng, đang loay hoay không biết làm sao vì lúc đó là sáng sớm trên đường gần như thường có ai để hỏi thì một cụ bà tóc trắng với khuôn mặt nhân đức được điểm trang nhẹ nhõm đi xe đạp tiến lại gần tôi hỏi "Kann ich Ihnen helfen?" tôi như vớ được vàng bập bẹ mấy câu tiếng Đức để hỏi đường, sau khi bà cụ nói một tràng cách tìm đến địa chỉ tôi cần rồi hỏi tôi có hiểu không, thấy tôi ậm ừ bà cụ liền hiểu ra vấn đề và bảo "Folgen Sie mir", nói xong bà cụ xuống xe và dắt xe đi bộ cùng tôi, vừa đi bà cụ vừa hỏi chuyện tôi rất thân thiện.
Đi được một đoạn xa tôi bảo bà cụ là tôi tự đi được không cần cụ đưa đi nữa nhưng cụ nhất quyết đưa tôi đi tiếp, qua nói chuyện tôi được biết bà cụ đang trên đường đi chợ, khi biết thế tôi càng cảm thấy áy náy và bảo cụ cứ đi chợ đi nhưng cụ nhất định đưa tôi đến tận nơi, khi đến nơi cụ còn đứng chờ cho đến lúc có người ra đón tôi cụ mới chào và đi. Sự trợ giúp tận tâm và đầy bổn phận của cụ bà hôm đó thật sự đã khiến tôi rất cảm động. Đó là trải nghiệm trước nhất và có lẽ cũng là ấn tượng nhất của tôi về tinh thần bổn phận của người Đức.
Xem thêm: Chi phi du hoc duc
Người Đức không chỉ thể hiện đức tính đó trong công việc mà người ta có thể tìm thấy đức tính đó trong từng lời nói và hành động của họ. Hầu hết những câu chuyện khiến tôi nhớ mãi không quên đều là những câu chuyện khôn xiết đời thường nhưng chính bởi thế nó nói lên rất nhiều điều và tôi đã có được những bài học không thể nào quên từ những câu chuyện bình dị đó. Tôi còn nhớ lúc mới sang trong một lần đi dạo quanh khu mình ở tôi thấy một người nữ giới trẻ ăn mặc khá đẹp có dắt theo một con chó nhỏ, trong lúc dắt chó đi dạo tôi thấy con chó dừng lại và tìm chỗ đi đi ngoài, lúc đó tôi cũng không để ý vì chuyện này hoàn toàn bình thường, sau khi chú chó nhỏ giải quyết xong nỗi buồn thì người phụ nữ cúi xuống lúi húi làm gì đó, về sau tôi mới biết người đàn bà đó cúi xuống nhặt nhạnh những gì chú cún vừa thải ra vào một cái bọc đặc biệt để mang đi vứt, khi biết điều đó tôi thực sự ngạc nhiên và suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi vì sao dân người ta lại có tinh thần cao đến thế, tự nhủ không biết đến bao giờ người dân mình mới có được một phần tinh thần như họ.
Trên chỉ là một vài kỉ niệm đáng nhớ trong rất nhiều kỉ niệm cả vui lẫn buồn của tôi trong thời gian học tập và làm việc ở Đức, ngay trong lúc viết những dòng này trong tôi có một xúc cảm khó tả, những kỉ niệm lại ùa vể với hình ảnh của những người bạn đến từ khắp nơi trên thế giới, những người bạn, người đồng nghiệp Đức khôn cùng tốt bụng … Giờ đây mỗi khi nhớ lại nhứng kỉ niệm dù vui hay buồn tôi lại cảm nhận được vị "ngọt", "ngọt" vì tất tật đều đem đến cho tôi hoặc những kỉ niệm đẹp không bao giờ quên hoặc những bài học vô giá đã khiến tôi trưởng thành hơn tự tín hơn mà nếu không ở Đức thì chắc tôi sẽ chẳng thể có được, tôi thầm cảm ơn và trân trọng nó, vì tôi tin rắng nó sẽ không chỉ giúp ích tôi rất nhiều mà còn định hướng tôi trên suốt quãng đường phía trước.





